Tải nhạc mp3 Đọc truyện Game online

Chuyện ma có thật ở quê tôi hoàn toàn có thật 100%

30/11/2013



chuyen ma co that 100

Bên ngoại tôi là vùng nông thôn nghèo cách nội thành khoảng 9,10 cây số. Các cụ vẫn tần tảo kiếm ăn bằng cách cất vó tép, đặt lờ kiếm con cá. Anh họ tôi vốn dĩ rất chăm chỉ chịu khó đi soi ếch, đặt lờ đêm hôm. Có lần tôi hỏi đi đêm nhiều thế bác không sợ ma à? Nhắc đến ma anh họ tôi cười khì khì, tao chả thấy ma bao giờ cả, có lẽ tao cao vía nên nó tránh tao.
-Em nghe nói ma Đồng Sim hay trêu người lắm cơ mà?
-Ừ, trong làng mấy người gặp nó rồi. Bác Tế đi ngang qua Đồng Sim nó biến ra quả bóng xanh lè cứ bay trước mặt, bác ấy sợ quá chạy vãi đái. Tao đi suốt đêm, mưa gió, hôm tối hôm trăng sáng cũng chẳng bao giờ thấy nó.
Bẵng đi một thời gian, tôi về thăm các cụ, gặp ông anh họ tôi vừa ốm dậy vẫn khàn khàn giọng.
-Anh ốm sao thế?
Bác gái tủm tỉm cười :
-Anh chú dạo này thách kẹo cũng không dám đi đêm hôm qua Đồng Sim nữa rồi. Hôm trước nó nhát cho chạy tóe khói. Về ốm lửng suốt mấy hôm nay đấy.
Anh họ tôi lừng khừng kể lại .
Mọi hôm anh vẫn đặt lờ ở ruộng và con mương cạnh Đồng Sim có sao đâu. Hôm ấy sáng trăng suông, anh đi kiểm tra mấy cái lờ vì dạo này bọn xóm trên hay ăn trộm lờ của xóm mình. Đến đầu mương anh thấy có ai như cô Mạn xóm mình vẫn hay đi cất vó với anh. Ả này chắc không thấy có ai nên cởi hết áo ra mặc mỗi cái quần cộc vục nước mương dội lên người ào ào. Vú vê thỗn thện, trắng lôm lốp dưới ánh trăng suông. Anh dặng hắng và trêu ả:
-Cô Mạn đấy hở, nóng quá nhỉ, tớ tắm chung với nhé.
Nói thế mà ả ta không trả lời cứ vục nước dội ào ào. Anh đến gần hơn một tí, ả quay mặt đi và vục vội gầu nước quày quả, lặng lẽ đi về phía Đồng Sim. Đã thế tớ cứ trêu, nhằng nhẵng theo sau ả hỏi chuyện. Ả ta chẳng nói chẳng rằng cứ đi phía trước.Đi chậm, ả ta bước chậm. đi nhanh ả ta chạy ù nhanh hơn.
Được một đoạn, đến gần Đồng Sim có cái lò gạch đang độ vào lửa được mấy hôm, ả ta chui vào cái lều của mấy lão coi gạch.
-À, thì ra mấy lão coi gạch tí tởn với gái -Anh nghĩ thế.
Anh cứ đến gần và định phá đám cất giọng hỏi:
-Các bác đốt mấy vạn gạch?
Trong lều có ông Ba Tịnh và thằng Khán Đều đang ngồi uống nước với nhau.
Không thấy ả Mạn đâu cả, nhìn khắp trong lều bé tẹo cũng không thấy ả đâu, vội hỏi:
-Tôi vừa thấy ả Mạn nhồng nhỗng, thỗn thện vú vê chạy vào đây cơ mà?
Cả hai người đều ngạc nhiên cầm đèn pin soi và trả lời có thấy ai ra đây từ tối đến giờ đâu? Họ đều bảo thế thì anh gặp ma rồi.
Bán tín bán nghi anh quay ra về đi như chạy, qua khỏi Đồng Sim mà vẫn thấy lạnh lạnh sống lưng bởi như có tiếng đàn bà cười khinh khích sát bên tai. Hoảng quá, anh vứt mẹ mấy cái lờ chạy ù về nhà. Ốm từ hôm đấy đến nay.

chuyen ma co that 100 Ma nhập vào chị dâu.
Đó là chuyện nhà tôi hẳn hoi chứ không bịa đặt chút nào. Có chăng là vợ tôi bịa, các bác bên vợ tôi bịa hoặc các em vợ bịa để hù dọa tôi đừng bắt nạt vợ chăng(?).
Chuyện xảy ra từ ngày tôi tìm hiểu bà xã, cái ngày mà tôi còn lấy cớ cháu đi công tác tranh thủ ghé thăm sức khỏe hai bác kia. Tất nhiên lúc ấy bố già nhìn thấy tay thanh niên mặc quần áo bộ đội bạc phếch, đi cái xe đạp cà tàng lõi pêđan nhọn hoắt mà thông cảm không buông câu xanh rờn :Cám ơn anh, sức khỏe của tôi đang ở dưới bếp mà! Anh vợ tương lai của tôi là bộ đội phục viên thì có thiện cảm ngay với tay lính xuất ngũ trẻ bởi cớ nó không nghiện thuốc lá như mấy tay trước. Những tay trước xon ven đến nhà vớ được ông bộ đội phục viên tốt tính mang thuốc ra đãi khách, chúng hút như ống khói tàu hỏa vậy. Mặc dù có sự thiện cảm của mọi người nhưng mỗi lần tôi sang chơi nhà “thăm sức khỏe hai bác và gia đình”, tôi vẫn thấy có cảm giác là lạ gì đó không tả nổi ở con đường, ở góc vườn phía giáp cánh đồng nhìn ra chùa Q… không xa.
Các bạn đừng cười và cho rằng đó là cảm giác của anh chàng đang yêu nên cái gì cũng bâng khuâng gắn với kỉ niệm. Không phải thế đâu.
Nhà nàng ở cuối xóm Trại. Nghe cái tên xóm thì các bạn biết rồi đấy, trai xóm trại gái hàng cơm mà. Xóm này, từ xa xưa là đồng đất trũng các cụ trong làng vật đất thêm ra để tạo thành xóm mới từ dăm bảy đời trước . Để vào được nhà nàng phải đi qua con đường hẻm, một bên mương và cánh đồng nối liền với bãi tha ma Đồng Sim, một bên là hàng rào tre cao vút , âm u phủ lấy con đường hẹp. Chiều xẩm xẩm tối, tiếng sáo u u đâu đó, tiếng chuông chùa trầm trầm văng vẳng, con đường tôi tối dẫn đến cây đa góc vườn tạo nên không gian lạ lạ sau này tôi mới hiểu có vấn đề tạo nên không gian ấy.
Hôm ấy, tôi đang ngồi nói chuyện bâng quơ với nàng ở gian nhà dưới, bỗng thấy tiếng chó sủa ran, tiếng gọi dẹp chó và xuất hiện hai mẹ con líu tíu chào ông nhạc tôi. Đó là bác Kế gái và chị Lan trong xóm. Tôi chú ý ngay tới chị Lan, không phải vì chị có dáng đẹp, đầy đặn mà vì mặt chị sưng vù, đỏ lựng như phải phát vậy. Hai mắt chị tùm hụp, môi sưng vù lạ lắm.
Bác Kế thưa với ông nhạc tôi :
-Ông ơi, ông xem cháu nó hộ con. Chiều hôm qua nó sang bên này cắt dây bòng bong ở cái vồng đất cây đa ấy. Thế mà đến tối nó bốc sốt, cho uống thuốc cảm cũng không khỏi. Sáng nay cứ tự tay tát lên mặt mình, nói lảm nhảm, hát này,hát ầm lên này. Hỏi mãi mới biết cháu nó sang vườn nhà ông. Ông giúp cháu với.
Chúng tôi theo ông nhạc dẫn mẹ con bác Kế ra góc vườn có cây đa. Cái cây lúc ấy không cao to lắm, không rườm rà um tùm như bây giờ nhưng có điều lạ là giữa thân cây tự dưng có mấy nhánh chìa ra và được kết lại thành mảng như cái bàn trên để được mâm và bát hương đơn sơ.
Ông nhạc thắp hương lầm bầm khấn vái :
-Lạy hai bà chúa Hoa Mai, hôm nay là ngày…vv… cháu nó không biết phạm vào cửa bà, nay chúng con xin hai bà xá tội tha cho cháu.
Chị Lan lúc ấy đứng sau bỗng sằng sặc cười, tay chống nạnh, tay giơ lên như đang cầm vào vành nón rồi nói đong đưa rất điệu đàng :
-Ai bảo đã sang đây lại còn hát hò ầm ĩ lên nữa làm ta không nghỉ được. Lần này, ta phạt nhẹ thôi đấy, còn làm ầm lên nữa ta cho ầm luôn một thể.
Ông nhạc tôi và mấy người vội xúm quanh lại xin hộ chị Lan. Chị Lan chừng như hài lòng, gật đầu, mắt đưa đẩy lúng liếng tôi thật khó tả.
Sau đó như định thần lại, hai tay chị Lan vuốt vuốt lên mặt, trở lại tỉnh táo bình thường.
Tất nhiên, tối ấy trong câu chuyện của chúng tôi hầu hết xoay quanh cây đa góc vườn.
Tôi được biết khu vườn bên ngoại tôi hồi trước lạ lắm. Vườn rộng hơn 7 sào, cây cối um tùm đủ loại ăn quả lâu năm, chè tươi xanh mượt lá. Nhưng có điều là cứ khi nào trong vườn, tối đến có con kèng kẹc kêu thì y như rằng trong nhà có người ốm đau, trẻ con hay khóc quấy. Hỏi nàng con kèng kẹc là con gì nàng cũng không biết nữa mà chỉ mắt tròn mắt dẹt kể sợ lắm, hình như chiều tối nó bám vào các gốc cây thi nhau kêu thì phải.
Có lần, thằng cháu trai mới được mấy tháng đang chơi ngoan bỗng cứ khóc ngằn ngặt như có người cấu vậy. Trong nhà dỗ dành mãi không nín, chị dâu cho bú cu con không chịu cứ khóc, ngoài vườn kèng kẹc cứ kêu. Anh trưởng dùng roi dâu quất loạn xạ cũng không ăn thua, tức mình anh cầm đòn xóc lùa vào gầm giường và hét lên :
-Đây rồi, mày có ra không thì bảo? Ông đâm mày chết.
Chẳng hiểu có ma tà quỷ quái gì sợ bỏ chạy hay thằng bé giật mình mà nín thinh và quay ra chơi ngoan. Ông nhạc phải thắp hương kêu cầu gia tiên, thổ công thổ địa và khấn ông bà nào ở vườn này xin đừng quấy phá, xin mời ra ngự ở cây đa góc vườn để không ảnh hưởng đến con cháu. Và sau lần kêu cầu ấy không thấy có con kèng kẹc kêu trong vườn nữa, cây đa bé tí bỗng lớn nhanh vùn vụt. Bây giờ thì cây đa um tùm, xum xuê ở một góc vườn, lối đi sang chùa Q… Trẻ con ít khi ra góc vườn ấy chơi. Mấy bà trong xóm đi xem ở mấy nơi đều về kể các thầy bảo xóm này có hai bà Mai Hoa công chúa, Quỳnh Hoa công chúa ngự trên cây đa. Nhiều người trong xóm đi về khuya thỉnh thoảng thấy bóng trắng ngự trên cây. Chả làm hại ai nhưng ai cũng sởn da gà. Lâu dần trong xóm ít người dám về khuya qua lối Đồng Sim, chùa Q, xóm Trại. Vì thế tôi mới vỡ nhẽ vì sao có cảm giác lạ lạ khi đi vào nhà nàng.
Cây đa cứ thế lớn vùn vụt và mọc tay ngai cho gia đình hương khói. Có lần trẻ trong nhà ốm liểng xiểng, anh rể nàng sau khi uống rượu với bố vợ bốc xung thiên, hăng tiết vịt :
-Ông để con mang dao ra chặt cây đa đi xem ra làm sao nào? Ma quỷ gì quấy nhiễu thế, ở đây thì phải phù cho nhà cho con cháu chứ quậy thế ai chịu nổi.
Ông nhạc vội xua tay :
-Thôi xin anh, xin anh. Anh để chúng tôi yên.
Rằm tháng 7, nhà cúng rằm xong xuôi, bà chị dâu mang vàng tiền ra vườn để hoá. Lũ trẻ con xúm xít quanh mâm hau háu nhìn xôi gà, chè oản. Ông nhạc sai người ra giục con dâu về cùng ăn. Không thấy bà chị dâu trưởng đâu cả. Cả nhà túa ra đi tìm quanh vườn, đi gọi vẫn không thấy đâu. Lúc ấy trời đã bắt đầu chạng vạng, ông nhạc giật mình nhắc mọi người ra góc vườn có cây đa. Cả nhà kéo nhau ra, chưa đến nơi đã thấy tiếng léo nhéo trên cành đa. Đến gần, một cảnh tượng đến bây giờ vẫn còn hằn trong trí nhớ của bà xã tôi.
Trong cái âm u, um tùm của cây đa, bà chị dâu đang đứng vắt vẻo trên một cành,tay với nắm hờ vào một cành đa, tóc xoã xượi, một chân đung đưa như khoả nước, một tay múa huyên thuyên , mồm véo von hát í a ì a. Lũ trẻ con líu ríu sau lưng bố gọi chị, chị càng hát to. Mọi người ngạc nhiên bởi chị dâu là gái đang nuôi con thơ, sức yếu mà không hiểu sao lại tót lên cành đa như thế kia được. Ông nhạc vội thắp hương kêu cầu các bà chúa Mai Hoa, Quỳnh Hoa tha tội cho cháu. Chị dâu không hát nữa mà trợn ngược mắt lên, tay chỉ thẳng vào ông nhạc :
-Nhà người không giữ cho ta thì ta cũng không giữ cho nhà người. Hôm trước đã cho người lạ vào làm ầm ĩ, hôm nay lại cho trâu vào đây bậy bạ ai chịu được.
Dứt lời chị dâu nhảy phắt một cái xuống gốc cây, nhảy bước nữa qua hào rãnh nước tưới vườn phăm phăm đi vào sân. Có điều lạ đến bây giờ không ai lí giải nổi, sức gái cầm cữ mà vượt hào rãnh nước nhẹ nhàng như bay vậy, sức thanh niên lấy đà cũng không thể nhảy qua.
Vào đến sân, chị dâu vơ lấy nắm hương đang ngún lửa, nghi ngút khói bỏ vào mồm nhai rồi phun ra phì phì, mắt trợn ngược, tay chống nạnh rất đanh đá mắng mấy thanh niên trong nhà. Lũ trẻ bủn rủn chân đi theo chị bây giờ đứng bạt hết vào góc nhà xem cảnh tượng ma nhập vào chị dâu, xem bố dỗ dành ma. Một chốc, chị dâu dậm chân, hoa tay một vòng tròn rồi đi vòng quanh cây rơm, ngã vật xuống. Mọi người xúm lại , phun nước, lấy khăn lau mặt chị dâu. Bà chị từ từ tỉnh lại ngơ ngác hỏi mọi người chuyện gì đã xảy ra.
Từ ấy, cả nhà đều rất cẩn thận không để người lạ vào gần cây đa, giữ gìn quanh gốc đa sạch sẽ.
Còn tôi, sau khi nghe mọi người trong nhà kể chuyện về cây đa, về ma nhập vào chị dâu thì tự thấy mình thật dũng cảm, quá dũng cảm chứ không phải điếc không sợ súng

Ám ảnh mỗi khi về quê

Quê em ở Ninh Bình, một vùng quê được bao phủ bởi núi đá trùng điệp, người thì thưa mà đất thì rộng, rừng cây um tùm bốn phía. Đến tận bây giờ, những năm của thế kỉ 21 mà ở quê em vẫn còn diễn ra chuyện hổ vào làng vồ trâu, trăn gió nuốt trộm dê, bò.

Để trị hổ, trăn thì còn có súng đạn, bẫy, lưới,… nên người dân quê em cũng chẳng ngại gì lắm. Có người còn mừng vì chỉ mất vài con dê mà đổi lại được một con hổ hay một con trăn, bán rẻ cũng phải vài chục triệu. Nhưng dù có không sợ trời không sợ đất thì người dân quê cũng luôn mang trong mình nỗi sợ mơ hồ về một thứ không rõ ràng, đó là Ma. Sau đây em xin tổng hợp lại những chuyện em được nghe kể từ chính người thân của mình, và những câu chuyện em cóp nhặt được khi đichơi ở những huyện khác trong tỉnh.

Chuyện thứ nhất: Ma chó

Đó là vào những năm 60, khi ông em vừa từ chiến trường Điện Biên Phủ trở về. Ông em kể lại rằng: Hôm đó, ông vừa hoàn thành xong một số việc giấy tờ, họp bàn với anh em trong đơn vị về việc tập kết đểchuẩn bị vào Nam. Sau buổi họp thì đã xế chiều, anh em chào tạm biệt nhau rồi ai về quê người nấy, hẹn ngày 25 tháng Giêng, hai năm sau thì tất cả tập chung tại trụ sở của đơn vị.

Nóng lòng muốn về nhà sau gần chục năm xa vợ xa con, ông em bắt ngay chuyến tàu cuối cùng của ngày hôm đó để về quê. Lúc ông xuống đến gha Ghềnh thì đã muộn lắm rồi, nhìn lên đồng hồ treo ở nhà ga thì bây giờ là 2 giờ sáng. Nhưng đang nóng lóng về nhà, lại thấy có sáng trăng nên ông quyết định đi xuyên đêm về nhà.

Tính ông em vốn bạo gan, lại chẳng tin vào chuyện hồn ma bóng quế nên ông bỏ ngoài tai lời khuyên từ những người khách ở ga, khuyên ông nên ở lại đến sáng hãy về vì dạo này có lắm lời đồn về ma quỷ ở ngã ba vào thôn, ông cứ thế thẳng bước đi về, lòng chỉ mong về sớm được lúc nào hay lúc ấy.

Đêm hôm đó, một mình ông đi trên con đường đất dài hơn 6 cây số từ ga Ghềnh về làng. Hai bên đườngtoàn là cây cối rậm rì, cách vài trăm mét mới có một vài nhà, thời đó lại chẳng mấy nhà có đèn điện, nên nhìn ngút tầm mắt chỉthấy toàn cây là cây, thỉnh thoảng tiếng chim khắc ăn đêm lại kêu khé khé đến rợn người. Cơ mà ông em chẳng sợ, lại có sáng trăng nên cứ sải bước mà đi, vừa đi vừa nghĩ xem giờ này ở nhà đang làm gì.

Đi được một lúc thì ông em bống thấy một con chó trắng tinh đi trước, cách ông một quãng ngắn, ông em thấy lạ liền bước nhanh về trước xem sao, vì ở quanh đây làm gì có mấy nhà mà có chó chạy ra đến tận đây, lại còn chó trắng tinh như chó nhà bọn theo Tây. Nhưng lạ là ông đi nhanh thì con chó cũng đi nhanh, ông đi chậm thì còn chó cũng đi chậm, lúc ông thử đứng lại thì con chó cũng đứng lại, mấy lần như vậy thìông em nhận ra rằng cái thứ đi trước mình chẳng phải là chó mèo nhà nào cả.

Ông em liền nhặt vài cục đá, đinh bất ngờ lao tới gần ném con chó xem nó làm sao, nghĩ sao làm vậy, ông em vơ bên vệ đường vài viên đá to bằng 2 nắm tay, ông ném liền ba phát:

“Cục! Cục Cục…!”

Tiếng đá chạm đất nghe đinh tai, nhưng ông em tự lại thấy lanh gáy vì từ nãy đến giờ cả ba phát ông em ném đều trúng lưng và đầu con chó, nhưng tại sao lại là ba tiếng đanh như vậy,mà con chó thì chẳng có phản ứng gì, vẫn lững thững đi trước ông.

Ông em lúc này bắt đầu thấy ghê tay rồi, nhưng ông khôngbiết sợ là gì nên lại cầm đá, lần này ông dồn sức ném thật mạnh, thì bống ùm một cái, con chó nhảy luôn xuống cái ao hoang bên đường rồi mất hút. Thấy chỉ ném vài viên đá mà đuổi được cái thứ kia nên ông em càng vững dạ, lại tiếp tục hướng thẳng đến làng. Đi thêm một lúc, ông em ước chừng chỉ còn vài cây là về đến nhà thì chợt ông em khựng người lại, đằng trước ông lại là con chó đó đang đi lững thững.

Lúc này thì ông em không cảm thấy sợ nữamà thấy cay lắm vì từ trước đến nay chưaai dám chọc phá ông đến như thế cả. Ông khẽ rút từ trong ba lô ra con dao găm dài non một thước tây, hơi giấu vào sau lưng để thủ thế (vẫn là con dao này, con dao ông đã dùng để quần nhau với một con hổ khi còn trên Việt Bắc, đến giờ mặt ông em vẫn còn một vết sẹo, kết quả của cái tát với cuối cùng của con hổ, nhưng may sao ông em dùng dao gạt được từ đó ông em coi con dao này như vật hộ mệnh, mỗi khi có hiểm nguy thì ông đều sờ đến con dao đầu tiên ).

Vừa thủ con dao, ông em vừa đi tiếp, nhưng lần này ông bước thận trọng hơn. Đitiếp đến đầu cầu thì con chó không còn giữ khoảng cách với ông nữa, ông em đến gần nó hơn. Và lần này thì ông thực sự thấy lạnh toát ống lưng khi thấy con chó bống nhảy phốc lên trên thành cầu, từ từ đi bằng hai chân sang bên kia cầu, cái thành cầu chỉ rộng bằng phần ba quyển vở học sinh, vậy mà con chó đi không hề chao đảo.Giờ thì ông em bắt đầu thấy lạnh dần từ sống lưng lên gáy, ông vẫn tiến tiếp, mắt ông theo sát con chó, tay chỉ chực vung con dao găm ra tấn công.

Con chó đi tiếp đến đầu cầu bên kia, rồi nó ngồi trên cái trụcầu, quay đầu lại nhìn chăm chằm vào ông, cái mõm hơi há ra như đang cười. Giờ, khoảng cách giũa ông và nó chỉ còn khoảng vài mét. Ông em đứng im mất vài giây rồi bất ngờ đâm thẳng con dao về phía trước, vọt người đến chỗ con chó, ông chửi to:

” ĐM mày! Để tao xem mày là ma cỏ gì mà dám trêu vào tao!”

Bất chợt con chó ẳng một tiếng rồi nhảy ùm xuống sông không thấy bóng dáng đâu nữa. Lúc này ông em mới thở phào nhẹ nhõm, đoạn đường tiếp theo về làng, ông em vẫn chú ý đề phòng con chó kia nhưng tuyệt nhiên không thấy nó đâu nữa.

Chuyện thứ hai: Nhà thầy học

Cách đây hơn hơn 70 năm, khi ấy ông em vẫn còn là một thầy khóa, mang trong mình ước mơ khoa bảng để làm rạng danh tổ tiên. Hồi đó chữ nho và thi cử kiểu cũ vẫn còn thịnh ở các làng quê, những người đồng niên với ông đều theo học một ông tú trong làng. Nhưng vì ban ngày ai cũng phải lo việc đồng áng, buôn bán nên đến tối lớp học mới bắt đầu. Lớp học của ông nằm trên một quả đồi thoải thoải, biệt lập với xóm làng xung quanh.

Suốt 2 năm đầu mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường, tối đến thì học, học xong buổi thì về, trò nào nhà xa thì ngủ lại nhà thầy, cho đến một hôm……..

Đêm hôm đó, ông tú dạy xong thì phải sang làng bên chuẩn bị đám cưới cho con của một người bạn, trước khi đi, ông tú dặn học trò ở lại ngủ thì cẩn thận, lại cắt cửthêm mấy trò lớn tuổi nhất ở lại để trông nom bọn trò ấu học. Ông em tuy không nằm trong nhóm cắt cử ở lại nhưng nể lời bạn nên cũng ngủ lại vì chẳng mấy khi anh em có dịp hàn huyên, nhưng ông không thểnào ngờ nổi đêm nay lại là đêm khởi đầu của một chuỗi biến cố không chỉ với mình ông mà còn với cả cái làng nhỏ vốn bình yên này .

Thầy đi được một lúc thì mấy trò lớn liền bàn ngay chuyện phân chia chỗ sao cho hợ lý. Bàn đi bàn lại một hồi thì mấy anh em liền hò nhau trải chiếu ra hiên mà nằm vì trong nhà vừa chật vừa nóng, mà nằm ngoài thì anh em lại được nói chuyện dễ, thích thì thức đến sáng mà bàn luận thơ văn cũng được.

Thế là anh trưởng tràng liền phân chố nằm, cứ lớn nhất thì nằm ngoài, nhỏ dần, nhỏ dần thì chia mà nằm vào trong, để dãy ngoài cho các huynh lớn bàn truyện Nhưng bàn thơ, bình văn thì chẳng thấy đâu, chỉ thấy các anh bày đủ trò ra mà mà chọc phá nhau. Anh trưởng tràng được thể, chỉ tay ra vườn đùa:

“Bọn mông học với ấu học nhìn cho kĩ nhớ! Thấy gì kia không? “Ngài” về đấy, đứa nào cười,đứa nào khóc, ngài ném cho u đầu” .

Anh trưởng tràng vừa dứt lời thì

“Xoảng!”

một viên ngói ném từ trong vườn ra, trúng sát ngay bên cạnh chỗ anh trưởng tràng nằm. Mấy anh em thấy thế thì cười rộ lên, bảo nhau:

” Thiêng thế nhỉ! Vừa có đứa cười xong, giờ lại sắp có đứa khóc đấy”

Lúc này thì anh cáu lắm, chửi đổng:

” Mẹ bọn trẻ con dưới xóm lên đây phá ! Ông bắt được thì ông vặn cổ chúng mày”

Mấy anh em vừa cười xong giờ cũng bắt đầu thấy tức cho huynh lớn nên cũng hùa nhau vào chửi.Nhưng tiếng chửi vừa dứt thì liền 5-6 viên ngói ném từ trong vườn ra. Mọi người thấy thế thì đồng loạt đưa tay lên che đầu, vậy mà cả 5-6 viên ném ra đều không ai làm sao cả, trong khi toàn ném trúng ngay sát bên người, chỉ cần lệch thêm li nữa thì tan người.

Bỗng một anh nhanh tay nhặt mảnh ngói còn nguyên, định ném trả. Nhưng chưa kịp ném thì anh này đã líu lưỡi lại, mặt cắt không còn giọt máu. Cả đám thấy vậy liền nhìn theo hướng anh kia, và hơn chục người cùng im bặt. Thứ mà anh kia nhìn thấy là một cái bóng nhỏ như đứa trẻ 5 tuổi, đỏ lừ như than hồng đang nhảy loi choi khắp vườn . Cái bóng đó bống đi chậm lại rồi từ từ tiến về vườn sau, nhưng càng đi thì cái bóng càng đen lạivà to dần, người cứ ngày một tròn dần như cái ụ mối.

“Nó” cứ thế đi dần ra vườn sau rồi mất, lúc gần đi đến cái hàng rào thì nó đã to như đống rơm rồi. Mấy anh hàng ngày gan lì cóc tía mà giờ đều sợ xanh mặt, im như phỗng. Sau đấy thì chẳng ai nói với ai câu nào, chỉ nhìn nhau rồi thức đến sáng, bọn ấu học với mộng học vẫn ngủ say chẳng biết gì. Sáng hôm sau, ông tú về, đem theo bao nhiêu là quà bánh, xôi thịt,…

Nhưng ông thấy lạ là sao mọi hôm thì bọn này như lũ chết đói mà hôm nay lại chê xôi thịt ê hề. Ông gặng hỏi thì anh trưởng tràng khẽ rỉ tai ông, ông liền bảo bon trò nhỏ tuổi lấy phần oản, xôi rồi ra ngoài chơi, tự chia nhau, Lúc này anh trưởng tràng mới từ từ thuật lại chuyện đêm qua cho ông tú. Ông tú nghe xong thì cười lớn, bảo:

“Mấy anh đúng là thần hồn nát thần tính, là người đọc sách thánh hiền thì quỷ ma nào dám trêu ghẹo mấy anh, người ta bảo ma quỷ tự đâu ra, ma quỷ tự lòng ta là có lí của nó! Tâm mình không *c thì sợ cái gì nào? Học nhồi học nhét đến mục cả đầu!”.

Mọi người thấy thầy nói phải nên cũng nguôi đi ít nhiều, có người lại tự tráchmình làm gì để tâm bất chính nên mới sinh ra vậy. Mấy bữa sau, mọi chuyện lại diễn ra bình thường như trước, anh em vẫn ngủ lại nhà thầy như cũ mà chẳng sợ hãi gì cả. Nhưng mãi đến hơn 3 tháng sau mới có chuyện xảy ra, và lần này thì không còn đơn giản như chuyện mấy đứa học trò bị ma trêu nữa.

Chuyện ma có thật ở quê tôi hoàn toàn có thật 100% trên điện thoại, bạn có thể tai game hoặc doc truyen sextruyen sex

Nguồn bài viết Chuyện ma có thật ở quê tôi hoàn toàn có thật 100%

Video Rating: 4 / 5 Nie ma to jak hotel odc 4 “Hotelowy inspektor” (PL dubbing) wap tai game


Link bài viết: http://taive.net/chuyen-ma-co-that-o-que-toi-hoan-toan-co-that-100.html


Tags:

Bài viết cùng chuyên mục

Bình luận (0)
^.^ Mọi bình luận hiển thị tại đây ^.^
Bảng Xếp Hạng Game Mùa Hè Này??

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng

Liên kết: tai nhac | tai nhac mp3 | Opera Mini | tai game miễn phí tại wap tai game | tải game avatar | tai tubemate | tai camera 360 | tai photowonder | ch play | game thánh tướng | | Google+
  Giới thiệu Danh mục